NHỚ TÓC DÀI

NHỚ TÓC DÀI
NHỚ TÓC DÀI

Có lẽ nào em giận hờn anh
Bởi tin nhắn chiều qua anh gửi?
Mái tóc em thướt tha dài như suối.
Bỗng một chiều lưỡi kéo xẻ làm đôi.

Anh ngậm ngùi nhớ mái tóc buông lơi,
Theo em suốt cả một đời con gái.
Trong giá lạnh một chiều đông tê tái,
Ngơ ngẩn bồi hồi anh tiếc mái tóc rơi.

Gió vẫn chẳng dừng những cuộc dạo chơi,
Tóc vẫn che nghiêng bên má hồng môi thắm,
Nhưng chiều nay anh thấy lòng xa vắng
Bởi mái tóc dài giờ chẳng còn nguyên.

Mài tóc dài lưu giữ nét duyên
từ thuở trinh nguyên tưởng đến thời tóc bạc
Để em là em, không lẫn vào ai khác
Để chẳng bao giờ em lạc giữa đám đông.

Hết mưa phùn giá rét mùa đông
Mùa xuân qua những cơn giông đầu hạ
Đừng bao giờ như là người xa lạ,
Nhớ tóc dài, nhớ quá tóc dài ơi!

Dẫu sau này xa cách đôi nơi
Anh vẫn nhớ thời bảng đen phán trắng
Gió thổi nhẹ sân trường nay vắng
nhớ nét hồn nhiên áo trắng học trò.

N.H.K
(Một ngày cuối mùa Đông năm 2008). 

Bình luận

Loading Facebook Comments ...

Add Comment