Câu chuyện ba chàng thanh niên về Việt Nam làm giàu! (hồi 1 – 7)

“Câu chuyện ba chàng thanh niên về Việt Nam làm giàu” là một trong những câu chuyện vô cùng ý nghĩa đối với những ai đang có ý định hoặc đã bước chân vào lĩnh vực đầu tư tài chính (Ngoại hối/ forex, chứng khoán…). Bài viết này được sưu tầm từ diễn đàn Traderviet của tác giả có nickname “NạnNhânFinTechGroup”. Câu chuyện gôm 15 hồi. Mời các bạn cùng đọc và suy ngẫm!

Câu chuyện ba chàng thanh niên về Việt Nam làm giàu
Câu chuyện ba chàng thanh niên về Việt Nam làm giàu

 

Câu chuyện ba chàng thanh niên về Việt Nam làm giàu

HỒI 1: TRỞ VỀ QUÊ

S: Anh Thomas này, tụi mình đã lăn lộn trong cái nghề này đã bao lâu rồi anh ha?

T: Hơn 10 năm rồi!

S: Đã nổ lực hết bao nhiêu công sức nhưng cuối cùng cái mà tụi mình nhận được là gì?

T: Chẳng nhận được gì! Toàn Stop Loss.

S: Em có ý này, hay là mình về lại VN mần ăn đi!

T: Ngày trước cũng là mày xúi tao qua đây, bây giờ cũng lại chính mày xúi tao về. Mà ở đây kiếm tiền Đô chưa xong, về VN kiếm từng Đồng cạp đất mà ăn à? :mad:

S: Tiền Đồng mà hốt nhiều thì nó còn hơn Tiền Đô gấp mấy lần chứ anh!

T: Trade bên Mỹ với trade ở VN thì có gì khác nhau đâu?

S: Không, mình sẽ không trade nữa, mà chuyển sang nghề dạy học anh ạ!

T: Hả? Biết cái gì mà dạy?

S: Úi giời, anh không biết là dân Việt xứ mình còn khờ khạo lắm à? Anh chỉ vào con thiên nga đen rồi nói là con vịt trắng cũng khối đứa tin!

T: Chú mày nói nghe cũng có lý đấy! Nhưng hai thằng chân ướt chân ráo về VN không danh, không tiếng, ai biết mình mà tìm đến học? Rồi dạy học là dạy cái gì mới được? 

S: Để em tiên phong trước, em có ý tưởng là sẽ về VN mở 1 khóa học dạy người ta tư duy làm giàu, cách đối nhân xử thế sống cho đúng đạo,… dần dần rồi cũng sẽ có danh tiếng anh ạ.

T: Thập cẩm quá! Gì mà hết dạy làm giàu rồi đến dạy cách sống, nghe như mày đang sắp sửa truyền giáo cho thiên hạ vậy. Chú mày bản thân còn chưa giàu mà đòi đi dạy người khác! Mà chú mày biết cái gì để dạy người?

S: Úi giời, em tính cả rồi. Em có ý tưởng là sẽ trích trong sách ra, mấy quyển sách đang bán chạy nhất trên thị trường đấy anh ạ, như Cha Giàu Cha Nghèo này, Đắc Nhân Tâm này,…Lấy mấy câu sờ-lô-gân của mấy người nổi tiếng ra nói lại thì đố thằng nào dám cãi. :p

T: Hay đấy, cái đó bên đây người ta kêu là Nờ-Lờ-Pê gì đấy anh cũng chẳng rõ, nhưng nói chung nghe cái ý tưởng của chú là anh kết rồi đấy, tụi Tây xứ này một buổi hội thảo vỏn vẹn chỉ 3 tiếng đồng hồ cả ngàn $ tính từng đầu người, thằng Adam Khoo chú biết không? Nó cứ mở miệng ra một tí là người ta xì tiền ra, mở miệng ra một tí là người ta lại xì tiền ra.

S: Đấy đấy, chính là vì bồ kết thằng Adam Khoo nên em mới tính bắt chước theo đấy!

T: Về VN nếu may mà giàu thì đừng quên anh nhé, anh ở lại đây chừng nào cháy nốt mấy con tài khoản còn lại thì anh về sau.

S: Dạ vâng, em hứa sẽ không bao giờ quên ơn anh đâu – người anh trai từng một thời tạo giúp mấy ạc-cao Ya-hu cờ-lon của lòng em! :rolleyes:

HỒI 2: NGÀY GẶP LẠI

Hai năm sau…

Sunny đã có chút tên tuổi ở VN, nhiều người đã bắt đầu gọi là “Thằng”, à nhầm “Thầy”. Sunny đi đâu cũng có học trò đi theo nâng khăn sửa túi, xách cặp dùm cho. Trên Phây-Búc người tung kẻ hứng, chứ thằng nào con nào dám chê là Sunny xóa cơm-men và block nick thẳng tay. Mà dạo này block nick mỏi tay quá nên Sunny chuyển sang chế độ khóa kết bạn rồi, phải là bạn bè của Sunny thì mới cơm-men được, nhưng bạn thì bạn chỉ cần lòng chút sinh nghi là Sunny cũng tiễn nốt ra đảo sớm.

Công việc hằng ngày của Sunny là trích những câu nói của Bill Gates, Jack Ma, Robert Asaki, Adam Khoo, Warren buffett… ra, vừa dứt lời, ở dưới hội trường vỗ tay bộp bộp, chả ai dám ý kiến ý cò. Lâu dần Sunny cũng chẳng còn nhớ nổi câu mình vừa nói cho học viên nghe là trích ra từ thằng cha nào, mà thôi kệ mẹ đi chuyện ấy chả quan trọng. Quan trọng là tụi nó có đóng tiền học phí đầy đủ không.

Calling…

T: À lố! Số của Sunny hả? Mày còn nhớ anh không, anh Thomas nè!

S: Ơ anh là ai?

T: À há, đúng giọng chú mày rồi! Là anh đây, anh Thomas chí cốt của chú mày bên Mỹ đây!

S: Thomas nào nhỉ? Tôi trước giờ chẳng quen ai tên Thomas cả!

T: Ớ chu choa thằng này láo nhể, mới nổi tiếng chút xíu lên tí mà bày đặt giở trò phản phúc à?

Mày chưa là gì đâu, anh có cái trò này giúp chú mày còn giàu hơn bây giờ gấp gấp chục chục lần nè.

S: À em nhớ ra rồi, anh Thomas phải không? Anh thông cảm sáng giờ lu bu hội thảo quá nên đầu óc em không được tỉnh táo mấy (nghe đến giàu hơn gấp chục lần là Sunny bổng dưng tỉnh táo hẳn ra).

[Tua nhanh]

Cả ba người gặp lại nhau ở sân bay Tân Sơn Nhất, kỳ này có thêm thằng em út Leo đòi theo nữa, tiền vé máy bay cả hai đều do Sunny trả tất.

S: Úi giời lâu rồi không nhận ra, Leo dạo này mày lớn nhanh nhỉ?

T: Còn chú mày nhìn trông bảnh quá ta, tao bên đó đọc tin tức thấy mày đủ hết cả biệt danh người đời gán cho, nào là nhà thôi miên, nào là phù thủy… riếc tao không biết mày là cái loài gì luôn chứ hổng phải loài người.

S: Em tự gán chứ người đời nào mà gán anh ơi. Em bấy lâu giúp người ta thay đổi tư duy cải thiện cuộc sống thôi, toàn là làm việc thiện cả.

T: Ơ thế mấy cái vụ hò hét phố đi bộ Nguyễn Huệ tao đọc trên Phây-Búc tụi điên đó là do chú mày đào tạo à?

S: Không nhé, vụ đấy là thằng bạn của thằng bạn em của con nhỏ hàng xóm gần nhà em nó làm, em nào có biết, em nào có hay? :confused:

Em chủ yếu thường là tổ chức mấy buổi dã ngoại ngoài Vũng Tàu, cho mấy bạn trẻ nào không biết bơi tập bơi thôi. Hí hí, phí học bơi mỗi lần tầm 6tr anh ạ. :rolleyes: Mà bữa hỗm anh gọi điện cái kèo gì ngon lắm rốt cuộc là thế nào?

T: Haha đáp máy bay xuống Sì Gòn này thời tiết nóng quá tự dưng anh quên bén đi mất, may mà chú mày nhắc!

L: Kèo gì thế anh , nói em biết với!

T: 2 năm qua anh mày nghiên cứu dữ lắm rồi, mấy năm gần đây dân Việt mình mọc lên mấy cái đa cấp lừa người…

S: À à, mấy cái đó giờ xưa như trái đất rồi anh ơi.

T: Ừ đúng rồi, giờ người ta đang thịnh hành mở lớp học làm giàu.

S: Ý anh là anh định mở lớp dạy rì-up Youtube à?

T: Không không…

S: Bán áo thun online, hay affiliate amazon, clickbank?

T: Không không… Chú mày lanh quá, cứ thích ngắt lời anh. Chú mày biết Forex chứ?

L: Em biết nè! (Thằng Leo lâu lâu có tật hay nhảy zô họng người khác đang nói chuyện)

S: Ớ anh thử em à, đó là nghề hai thằng mình hồi trước mà?

T: Thì đó, ta chỉ nên làm những gì ta rành.

S: Ớ cái chuyện về VN dạy trade là ý định của em 2 năm trước nghĩ ra chứ đâu, mà em bỏ nó lâu rồi, về đây mở mấy cái khóa dạy tư duy làm giàu này hốt bạc sướng hơn anh ạ!

T: Mới nhiêu đó mà chú mày đã sướng, yếu sinh lí thế. Anh giúp chú mày sướng hơn cả sướng nữa cơ.

S: Là gì anh? Anh nói lẹ lẹ đi em nôn quá!

T: Ngày xưa chú mày với anh trade thủ công phải ngồi canh 1 lần mấy cái màn hình không rời mắt nhớ không?

S: Nhớ chứ anh, ngày đó khổ quá anh ạ. :(

T: Thời bây giờ người ta xài tới công nghệ hết rồi, máy tính làm việc thay con người tất!

S: Úi giời, ghê thế? Thế thời buổi giờ máy tính in được ra tiền à? :eek:

T: Chú mày có bị ngu không? Nếu in được ra tiền thì tao về đây nói chuyện với mày làm gì? Ở bên đó ngồi mát ăn bát vàng không sướng hơn sao? Này nhá, chú mày còn nhớ 2 năm trước chú mày bảo dân Việt khờ khạo không, từ ngày đó anh cũng bỏ không ít thời gian ra ngâm cứu và phát hiện chú mày phán chuẩn vãi ra đấy, công nhận dân xứ mình ngu thiệt mày à, haha.

S: Haha, chẳng hạn như quẳng tiền vô túi người ta, chẳng làm gì cả cũng sinh lời phải không anh?

T: Đấy đấy, tao tính nâng cấp trò đó lên một tầm cao mới. Mấy con robot bên xứ Mỹ dân đầu tư người ta biết hết cả rồi không lừa được nữa, còn ở VN thì mù tịt, giờ mình đem về xào lại, chẳng mấy chốc sẽ sớm giàu thôi.

S: HAY! Anh nói tiếp nhé! Em banh hết công suất lỗ tai lên xin lắng nghe ạ!

HỒI 3: TỰ THÂN LẬP NGHIỆP

S: Ơ sao hôm nay trông anh Thomas có vẻ nóng thế?

T: Tức quá chú mày! :mad:

L: Sao vậy anh, kể em nghe với! (thằng Leo thì lúc nào cũng nhiều chiện :p)

T: Thằng Rờ-Bê-I làm ăn ẩu quá, bị truyền hình nó bốc phốt mẹ rồi.

S: Đấy, thấy chưa? Em đã bàn với anh rồi, con ea của mình thì tự mà bán, anh chuyển nhượng lại cho nó làm gì?

T: Tại tao nghĩ làm gì cũng nên thí nghiệm trước, nên tao mới đem ra ngoài Bắc demo thử xem sao, ai ngờ nó làm ăn sống nhăn quá.

S: Haizz… (Sunny thở dài…)

T: Tụi bây biết không, tao dặn nó chém lãi 10% mỗi tháng thôi, nó đi nổ thành lãi suất kép 10% mỗi ngày, rồi còn hứa hẹn sẽ đền bù nếu tài khoản người ta bị cháy nữa chứ. Đã vậy còn có thằng cu trên cộng đồng Trader Vịt Trader Víp gì đấy mẹ của nó ôm hết tiền nhà ra chơi để giờ nó ấm ức viết nguyên một bài cảnh giác bà con, thấy người ta like ủng hộ quá trời, view đâu tao đếm lên đến cả ngàn.

S: Thôi không sao anh ơi, thua keo này ta lại bày keo khác, lo gì!

L: Đúng rồi, kỳ này em thấy mình nên triển khai ở khu vực khác đi.

S: Thằng Leo lâu lâu phát biểu được một câu hay, rất trùng ý với anh mày!

T: Lên tivi cả rồi còn ai dám tin vào mình nữa chứ?

S: Anh chỉ cần chờ khoảng vài ba tháng nữa là mọi thứ sẽ êm xui cả thôi. Với lại lần trước là do thằng Rờ-Bê-I đại diện chứ mình có lộ mặt bao giờ đâu mà ai biết đến mình?

T: Ừ ha, tao quên mất! (Thomas có tính hay quên, đặc biệt là nợ :D)

S: Em có ý định sẽ dùng lớp học WC của em quảng bá giúp anh, học viên của em đông lắm, chúng ta sẽ triển khai ngay tại Sài Gòn luôn cho nóng! Lần trước đối tượng thằng Rờ-Bê-I nhắm đến là mấy ông bà già dưới quê làm ruộng, không biết cái gì hết về Ai-Ti mà cũng bày đặt chơi Forex. Kỳ này đối tượng của chúng ta là mấy thằng sinh viên vừa ra trường, với mấy con mẹ nội trợ suốt ngày ở nhà với đi chợ, anh thấy sao?

T: Trăm sự nhờ hết vào chú em, mà sao chú em đặt tên cty nghe giống Toilet thế?

S: PR là phải có hot keyword nó mới gây ấn tượng, có như thế mới nhiều người biết đến chứ anh!

T: Chú mày tài thật! Anh thì thua khoản này. Chú mày đúng đấy, thằng Rờ-Bê-I ngu quá, lừa mấy đứa dưới quê thì được bao nhiêu tiền chứ. Tụi sinh viên mới ngu nè, mới tập tễnh bước vào đời, tưởng cái gì cũng màu hồng hết. Mày cứ nhắm vào mấy thằng đang thất nghiệp cho tao, lựa mấy trường giàu giàu xíu nhé.

L: Sao phải nhất định là giàu hở anh?

T: Vừa nãy thằng Sunny vừa mới khen mày xong thì mày lại hỏi câu quá dốt. Cái đám sinh viên nghèo thì lấy tiền đâu ra mà chơi Forex, khác gì tụi Rờ-Bê-I lừa mấy đứa dưới quê đâu. Mày phải nhắm vào mấy đứa giàu – Tụi nó là lũ ăn bám gia đình, xài tiền của cha mẹ riếc quen rồi làm gì biết tự làm ra tiền, tưởng rằng tiền dễ kiếm nên khi ra trường tụi nó làm gì chịu mấy cái mức lương 4~5 triệu đồng/tháng ngoài xã hội người ta trả cho. Mày nói chỉ cần đầu tư tầm $1000 và rồi có ngay nguồn thu nhập thụ động $10~$20 mỗi ngày mà chẳng cần phải làm gì cả thử xem tụi nó có quỳ xuống lạy và tôn thờ mày như một vị thánh sống không?

L: Thế còn đối tượng thứ 2, tại sao lại là mấy bà mẹ nội trợ?

T: Đa số phụ nữ sau khi lập gia đình rồi họ ở nhà nội trợ thì lấy gì làm ra tiền? Cho nên phải sống dựa phụ thuộc vào thằng chồng, mỗi lần mua mua sắm sắm cái gì cũng đều phải mở miệng ra xin. Nay mày chỉ cần nói với họ có một công việc chỉ cần đầu tư vào một ít tiền, chẳng cần làm gì cả mỗi tháng cũng sinh lời, ngon gấp mấy lần chơi hụi thử hỏi có ai nghe đến mà không rung động?

S: Quả không hổ danh là đại ca của em, chỉ có anh mới hiểu được những gì mà em đang nghĩ.

L: Em hiểu rồi. Đại ca thật tuyệt vời!

HỒI 4: HỘI THẢO ĐẦU TIÊN

Thế là câu chuyện vẫn tiếp tục tiếp diễn. Những gì sẽ xảy ra thì vẫn cứ tiếp tục xảy ra.

WC giới thiệu hết tất cả các học viên của lớp mình qua cho cty anh Thomas. À, sẵn đây nhiều đọc giả thắc mắc từ “WC” có nghĩa là gì! Sunny giải thích đó viết tắt của từ “Win Coins” chứ không phải “Toilet” mà anh Thomas và quý đọc giả bấy lâu đã hiểu lầm.

“Coins” là những đồng xu, “Win” là chiến thắng. Đó là ao ước của Sunny khi rời Mỹ về VN khởi nghiệp, không biết có sai chính tả không nhưng Sunny dù gì cũng từng ở Mỹ nhiều năm nên biết chút tiếng Anh lận lưng chứ bộ.

Còn cty anh Thomas thì lấy tên là FT, “F” là viết tắt của từ “Feel”, “T” đơn giản chỉ là “Tuyệt”. Anh Thomas mong muốn rằng những ai tham gia vào cty của anh đều cảm thấy thật tuyệt vời. Mới đầu có chữ “Group” (nhóm) đằng sau nữa nhưng anh Thomas cảm thấy quá dài dòng, “Feel-Tuyệt” như thế là đẹp rồi! :)

S: Xin giới thiệu với mọi người, vị khách mời hôm nay là một triệu phú tự thân tuổi 32, anh ta đến từ một vùng quê nghèo hẻo lánh ở VN, từ 2 bàn tay trắng đội nắng dầm mưa,… :( [khúc này chém gió dài quá nên người viết cho tua nhanh]. Xin mọi người cho một tràn pháo tay ạ!

Khán giả (bên dưới vỗ tay bộp bộp): ui chu choa, giỏi quá! Mới trẻ măng mà đã kiếm tiền tỷ rồi.

Có bà bên dưới kiềm lòng không được liền thì thầm tự nói chuyện một mình: “giá mà là chồng của mình”, “giá mà ông chồng ở nhà mình được 1/10 như thế”…

Thomas bất thình lình từ dưới bước lên. Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về.

Nếu như hồi nãy chỉ mới show hình anh ta trên màn hình mọi người cảm xúc đã vỡ òa rồi thì lúc này còn gấp 10 lần lúc nãy. Không khác gì fan cuồng được nhìn thấy các ộp-pa ngoài đời vậy, người xé quần, kẻ xé áo loạn hết cả lên. :D

T: Vâng! Tôi là Thomas đây, tên thật của tôi là Nguyễn Văn Tèo, ở nhà tên là Tí, cho nên mọi người cứ gọi tôi là Thomas Tèo, Thomas Tí, hay Thomas đều được cả.

S: Mời mọi người cho tiếp một tràn pháo tay nữa ạ!

Khán giả: “tiếc gì 1 tràn, 100 tràn bà cũng cho” (con mẹ mê zai hồi nãy từ dưới thét lên và vỗ tay bộp bộp)

T: Vâng! Quá khứ của tôi thì mọi người đã được nghe anh Sunny kể rồi, còn bây giờ thì…

Thomas Tèo bắt đầu màn khoe mình bây giờ là ai, nói thẳng ra là khoe của, khoe đến đâu thì slide hình chiếu minh họa liền đến đó (có kèm cả nhạc đệm). Lúc thì nhà biệt thự, lúc thì du thuyền, lúc thì xe mui trần,… khiến người bên dưới há hốc miệng ra, có tí nước dãi nữa mà đoạn này kinh dị quá người viết không dám mô tả chi tiết. :oops:

Chưa kịp hoàn hồn. Từ phía dưới Leo lại tiếp tục bước lên!

L: Chào mọi người, em tên là Lê Văn Lợm, ở nhà tên Lì, nhưng mọi người cứ gọi em là Leo ạ.

Khán giả: Thằng nào đây? (Leo trời sinh không được đẹp trai và có chút hơi lé nên khác với anh Thomas, không lấy được ấn tượng ban đầu từ khán giả)

L: Dạ vâng, ngày xưa em nghèo lắm mọi người ạ, có những lúc đã từng nghĩ quẩn. :( Nhưng nhờ cơ duyên quen biết được anh Tèo, cuộc đời em đã bước sang trang mới. Ngày trước em đã có lúc nghĩ rằng Forex là CỜ BẠC. Em không tin vào Forex. Và nằm mơ cũng không ngờ nhờ Forex mà mình lại được như ngày hôm nay… :cool:

Thế là 2 ông Tèo và Lợm song kiếm hợp bích, kẻ hát người hò, lâu lâu ông Sunny nhảy vào đệm thêm vài câu nữa nên ôi thôi hội trường lúc này nóng hơn chưa bao giờ hết.

“Thế các anh đã làm như thế nào ạ?” – Từ dưới khán giả có một người nói vang lên. (Thật ra cậu này đang chạy Grab, đúng lúc anh Thomas bắt gặp trước đó nên sẵn mời vào hội trường ngồi luôn cho xôm)

T: Câu hỏi thật thú vị, chúc mừng em! ;)

Quý vị thật may mắn, haizz… những năm tháng trước đây của tôi không được như mọi người. Mọi thứ đã trải qua tất cả đều phải đánh đổi bằng xương máu, mồ hôi và nước mắt. Tôi đã từng thất bại rất nhiều, rất nhiều lần. Nhưng nay thì khác rồi, công nghệ ngày càng phát triển, robot bắt đầu thay thế hết con người… quý vị thật may mắn, thật may mắn! ;)

Đi thẳng vô vấn đề luôn. Thomas Tèo show ngay con robot mà mình và Leo đang xài, tên nó là “Pờ-Rồ” gì đấy nói nhanh quá tác giả ngồi bên dưới nghe không kịp. Bên cạnh đó, slide thứ 2 là mới là màn hấp dẫn: 1% 1% 1% 1% 1%… 1% 1% 1% 1% – một file excel thu nhập mà anh Thomas thống kê ra cho mọi người thấy để đỡ phải tính nhẩm. Ôi cha mẹ ơi, đều như vắt chanh mà chẳng cần phải làm gì cả ư?

“Thật không thể tin được, thật không thể tin được!” – Anh gì đấy tên Quảng ngồi kế bên tác giả phải thốt lên như thế. :eek:

Lúc ra về mọi người đầu óc ai cũng quay mòng mòng những con số 1% lãi suất kép mỗi ngày, cảm giác phê khó tả như thế nào ấy. Cái tên cty đặt quả không sai, đúng là “phiêu” thiệt.

Đêm ấy mọi người có lẽ ai cũng như ai, bắt đầu mơ về một tương lai xa xăm… :rolleyes:

Bên cạnh đó cũng luôn đắn đo về con số $2000, vâng $1000 thuê robot/năm và $1000 số vốn cần thiết để bỏ ra đầu tư, mặc dầu ai cũng có tiền nhưng số tiền này cũng khá là đáng để suy nghĩ đấy.

HỒI 5: MƯU SÂU KẾ HÈN

Sau khi buổi hội thảo kết thúc. Nick phây-búc anh Sunny đỏ lòm vì toàn là những dòng thông báo kết bạn, buộc lòng anh phải mở khóa public trở lại. Hàng loạt inbox gửi về khiến anh không kịp trả lời. Nhất là con mẹ mê zai ngồi hàng giữa hôm ấy, cứ nhắn liên tục đòi xin link của anh Thomas cho bằng được, làm cho anh Thomas phải tốn hết năm chục ngàn đồng tiền túi mua mớ acc cờ-lon về dàn cảnh kết bạn qua lại lẫn nhau và mất hơn cả một buổi sáng seo-phi làm a-va-ta, ảnh bìa các thứ để trông sao cho giống thật. Anh Thomas nào giờ đâu có biết xài phây-búc là gì, phải nhờ thằng Leo kèm cả buổi mới tạm hiểu cách dùng.

“$1000 trả góp mỗi tháng $50 được không anh? Tháng cuối em sẽ trả nốt $450 còn lại. Nếu anh có nhu cầu đi đâu thì cứ call, em sẽ chở free cho hổng lấy tiền!” – đọc đến inbox này thì chắc hẳn quý đọc giả cũng đoán được là thanh niên nào. :p

Bức xúc nhất là hôm hội thảo mình đã show hết mấy cái ảnh profit xanh lè rồi vậy mà có thằng cha nào cứ inbox sang lèm bèm hoài mỗi một câu: “Thật không thể tin được!”. Anh Sunny liền đáp trả lại bằng 1 dòng “Seen” đầy lạnh lùng. “Tổ sư nhà mày tin với chả không, bố tốn cả tuần ra để photoshop!”

S: Anh à, có khoảng hơn 200 người đăng ký mua robot anh ạ.

T: Thơm rồi, chú mày tạo cho anh cái “gúp” hốt hết tụi nó vào trỏng nhá!

S: Á đù, anh mới chơi phây-búc mà cũng biết đến group nữa à?

T: Chú mày tưởng anh mày là ai!

S: Vâng, em làm liền.

Cái group đầu tiên từ đó ra đời, lấy tên là “Feel-Tuyệt Gúp”, chung quy toàn là mấy nạn nhân khờ khạo mà cứ tưởng mình vừa vớ được bí kiếp độc nhất vô nhị trên thế giới chỉ mỗi mình người VN phát minh ra được. Rồi đây đất nước VN ta sẽ sánh vai với cường quốc năm châu, làm bá chủ thế giới. Ai về nhà cũng im lặng chẳng nói tiếng nào với những người thân xung quanh, “hàng” ngon mà, nên kín tiếng, tại sao phải đi chia sẻ với người khác? Thế giới nếu ai cũng nhiều tiền như ai thì còn gì phân biệt được giàu, nghèo?

Cậu thanh niên kia thì dạo này chở khách cứ vừa đi vừa huýt gió, trông có vẻ yêu đời lắm, có người bo tiền cho cậu mà cậu cũng chẳng thèm lấy, “Khi nào giàu rồi ta sẽ đốt xe này sắm hẳn chiếc 4 bánh mui trần đi cho oách, không grap gếc gì nữa. Thằng nào chung lớp ngày xưa dám xem thường anh mày sẽ đáp trả hết muahaha” – cậu tự nhũ.

S: Anh à, dạo này em nghe đồn tụi Rờ-Bê-I hoạt động trở lại.

L: Ơ sao bữa em nghe anh Thomas nói tụi nó bị truyền hình bốc phốt rồi mà?

T: Tụi bây không cần phải lo, ngày trước con robot tao mua trên mạng chỉ tốn có $5 về code lại rồi chuyển nhượng cho tụi nó bán, không đáng bao nhiêu cả.

S: Anh biết cả code cơ à? :eek: – Sunny há mồm kinh ngạc.

T: Hồi trước dù gì thời trung học anh mày cũng từng điểm A môn pascal nhé! :D

L: Quả không hổ danh là đại ca của lòng em!

T: Mà tụi Rờ-Bê-I làm ăn sống nhăn thiếu kinh nghiệm lắm tụi bây cứ yên tâm. Anh mày nghe nói mỗi lần tổ chức hội thảo ngoài Hà Nội tụi nó vỏn vẹn chỉ có vài chục người đi dự, thu mình trong cái phòng nhỏ xíu như quán cafe ôm. Vừa chật chội vừa thiếu bàn thiếu ghế, có ông phải xách cả ghế nhựa từ nhà vào ngồi, có bà thì phải ngồi chồm hổm dưới đất lắng nghe, trông thật tội nghiệp chẳng khác chi trại tị nạn. Làm ăn không chuyên nghiệp như thế không sớm muộn gì cũng có ngày bị chính quyền hỏi thăm!

S: Nói như vậy anh có cao kiến gì chăng?

T: Mình làm ăn là phải chuyên nghiệp chú mày à. Hội thảo của chúng ta chỉ tổ chức ở khách sạn 4~5 sao trở lên, lựa nơi nào sang chảnh nhất, mắc chút cũng được vì so với tiền lời được chẳng đáng là bao. Còn về dịch vụ sản phẩm thì phải tỏ ra vẻ nhiệt tình quan tâm đến khách hàng. Mỗi tháng anh sẽ edit lại con robot tí xíu, rồi chém gió phiên bản lần này được phát triển như thế nào, cứ 1.0, rồi 2.0, 3.0,… hễ đứa nào có ý muốn chê con 3.0 thì mình lại bảo tháng sau tung phiên bản 4.0 với các tính năng hoàn toàn mới, cải thiện được hết những gì quý bạn không hài lòng trước đó. Ngoài ra nếu cần mình sẽ bỏ tiền túi free luôn cho tụi nó VPS để chạy robot. Thử hỏi đứa nào nỡ từ chối sản phẩm?

S: Wow! :eek:

T: Thứ hai là mô hình tụi Rờ-Bê-I rất khó mở rộng, lại dễ phạm pháp luật. Chúng ta sẽ không tự mình quảng cáo mà dùng chiêu nhờ người thân lừa người thân. Có như thế vừa tiết kiệm chi phí, vừa mở rộng nhanh, lại không sợ bị “sờ gáy”. 

Và thế là, chỉ trong vòng 1 tháng đầu tiên, 3 anh em kiếm được hơn $200.000. Được nước làm tới, Sunny tranh thủ bày ra đủ trò để thu lợi từ các học viên. Mấy buổi dã ngoại ngoài Vũng Tàu cho học viên lớp tư duy làm giàu cũng được anh Sunny nâng cấp cập nhật thêm nhiều cái mới: nào là hò hét điên loạn, đi bộ lên than hồng, huấn luyện võ đạo,… riếc rồi tác giả cũng chẳng thể phân biệt được đây là lớp học hay gánh xiếc nữa.

HỒI 6: CAFE VỘI

Thành phố mang tên Bác lúc này trời đã bước dần sang thu, những chú chim non tung tăng bơi lội dưới nước, những đàn cá líu lo lượn lờ trên bầu trời,… hình như có gì lấn cấn ở đây? À mà thôi khúc này khó quá bỏ qua đi!

Dưới cơn mưa tầm tã bên ngoài quán cafe, có bóng dáng vài chiếc xe màu xanh-lá-cây trông rất quen thuộc như đã từng bắt gặp ở đâu đó. Bên trong quán, từ các cô cậu sinh viên chưa tốt nghiệp, đã tốt nghiệp và đang thất nghiệp, đến các bà mẹ ngoại chợ, à nhầm nội trợ đều đang hí ha hí hửng đàm đạo forex say sưa như các bậc quân sư thời chiến quốc.

Thanh niên Grab: Hôm qua em take profit được $2 vui quá mấy chế ơi!

Chị Lê Thị H: Mạnh dạng lên chứ em! Chị ăn tới $27 nè.

Con mẹ mê zai (một trong những nhân vật bí ẩn đến nay vẫn chưa lộ danh tánh):

Bà con đã nghe tin gì chưa????

Tối qua anh Thomas dặn trưa nay 12:00 Pi-eM xuống sát ngay cặp USD/CAD, buy sell gì cũng ăn được hết.

Có tin mật ông ABC gì đó bên Fáp bị táo bón 5 ngày rồi chưa ra được nên ảnh hưởng mạnh mẽ đến cặp tiền này. Mặc dù hổng hiểu gì hết trơn hết trọi nhưng ai-đồ đã lên tiếng thì không thể sai được! ;)

Thanh niên Grab: Chị set dùm em với, em còn chưa thuộc hết mấy lệnh điều khiển con robot này.

Chị H: Rồi, rồi, để lát về gửi pass chị login vô set lệnh dùm cho nhoa.

Thanh niên Grab: Mà chơi khô máu vậy lỡ có sao không chị?

Chị H: Chị ngày nào cũng đi xe em mà em nỡ không tin chị sao?

Thanh niên: Dạ, em tin chị! Em tin anh Thomas! :(

Bất thình lình, trên wall anh Sunny tung lên một status với nội dung giật tít như sau:
“Hôm nay, trời mưa to làm giật mình, lỡ tay set nhầm nhẹ 1% thành 10% profit, ai dè ăn thiệt, lần sau hứa sẽ cẩn thận hơn. Luôn tin và yêu Feel-Tuyệt!”. Con số show lên tới hơn $7000.

Anh Quảng (ngồi cạnh chị H) buộc miệng phải thốt lên: Thật không thể tin được! :eek:

Mới chưa đầy 10 phút, post anh Sunny đạt gần 300 likes, trái tim các kiểu. Lúc ấy còn có cái emotion hình bông hoa tím tím thankful gì đó nữa mà sao dạo này hết thấy rồi. Cơm-men nào là “Tuyệt vời!”, “Chúc mừng anh”, “Feel-Tuyệt năm-bờ-quăn”. Có thằng nào tranh thủ thừa nước đục thả câu nhảy vào cơm-men bạn muốn trị thâm, trị mụn, trị nám, trị tàng nhang gì đấy bị anh Sunny phát hiện kịp thời cho ra đảo ngay và luôn.

Chưa dừng lại ở đó, sau 1 phút lẻ 15 giây kế, lại một bài post khác từ anh Sunny đăng thẳng vào “gúp” với nội dung như sau:
“Tiền nhiều chán quá cuối tuần hổng biết đi đâu chơi, hay mua vé sang Mỹ dạo quanh hồ Phú Sĩ hóng gió vài tiếng rồi về ta?”

Ôi Vàng ơi! :eek: Nghe đến đây mọi người nóng lòng quá (đo được hơn 69 độ C) lập tức vứt ghế chạy nhanh về nhà, không cà phê cà phiếc gì nữa hết. Về lẹ trade trên máy tính bàn cho to, trade trên điện thoại màn hình bé quá nhìn không đã.

Anh Quảng quên luôn cả trả tiền cafe nên bị cô chủ quán rượt theo hết một đoạn nghe đâu tầm 2 cây số mới túm được cái quần.

HỒI 7: TUYỆT KĨ BÌNH QUÂN GIÁ

Sống tại giang hồ thân bất do kỷ, nhiều việc tuy có chút thương thiên hại lý nhưng vì đồng tiền nhiều quá che kín cả hai mắt nên có lúc khiến ta không thể không làm. Dĩ nhiên ngoài ra còn cần phải trang bị trong mình thật nhiều mánh khóe thì mới có thể tồn tại và cạnh tranh với các thế lực ngoại bang được. Và tổ chức Feel-Tuyệt của Thomas Tèo, Sunny Sún, Leo Lượm cũng không phải trường hợp ngoại lệ.

Tới nay, họ đã có hơn 1000 thành viên đến từ khắp các tỉnh thành trên mãnh đất hình chữ S này nhờ vào một thứ vũ khí vô cùng bí mật. Các học viên, thành viên luôn tự hào với bản thân rằng đã được “thầy” mình truyền lại cho một chiêu thức lợi hại mà trong giới đầu tư ai cũng biết, à nhầm, ai cũng muốn biết. :rolleyes:Đó chính là tuyệt kĩ “xém tí thất truyền” mang tên BÌNH QUÂN GIÁ. Lý thuyết ban đầu tuy mới nghe có vẻ rất sơ sài đơn giản dễ gần nhưng khi đi vào trận thế thì biến hóa ảo diệu vô cùng. (Tác giả mới coi xong phim Tàu nên đoạn này hơi bị nhiễm văn phong kiếm hiệp chút xíu mong quý đọc giả “cảm” thôi chứ đừng “thông” :D)

[Lai-Sờ-Trym]
T: Bạn nào ở đây biết đến phương pháp BÌNH QUÂN GIÁ?

Thanh niên Grab: Em bữa có nghe chị H cho biết!

T: Mời bạn phát biểu.

Thanh niên Grab: Nó giống như chơi tài xỉu phải không anh, sau mỗi ván thua mình cứ cược gấp đôi ván trước, khi nào ăn mình sẽ “gỡ” lại hết tất cả!

T: Hoan hô bạn! Mời mọi người hãy gõ “Tuyệt vời” đi ạ!

Chị H: Tuyệt vời!

Chị A: Tuyệt vời!

Anh F: Tuyệt vời!

Anh Quảng: (Seen)


(Bà thím mê zai tối nay bận xem Cô Dâu Tám Tuổi nên không thể online được :D)

T: Bạn thường ngày mặc áo xanh lá nói gần đúng mọi người ạ.

Mọi người nghe tôi giải thích xong hãy im lặng và đừng nói cho người ngoài biết nhé vì đây là tuyệt chiêu trấn phái của bổn môn Feel-Tuyệt.

T: BÌNH QUÂN GIÁ là mỗi khi giá đi ngược với những gì robot dự đoán, thì hệ thống sẽ lập tức tự động nhồi thêm lệnh, lệnh sau to hơn lệnh trước. Giá càng đi ngược thì robot càng nhồi thêm nhiều lệnh. Mục đích nhằm một khi giá quay lại đúng hướng kỳ vọng thì ta sẽ nhanh chóng gỡ hòa vốn thậm chí còn sinh thêm lợi nhuận… !#$!%$^#@!$

Chị H: Tuyệt vời!

Anh F: Tuyệt vời!

Chị A: Tuyệt vời!

Thanh niên Grab: Không hiểu gì hết nhưng nghe tới “lợi nhuận” là em bồ kết rồi!

Anh Quảng: Thật không thể tin được! :eek:

T: Tuyệt chiêu này năm xưa đã giúp tôi từ một kẻ khố rách bia ôm, à nhầm, “áo ôm” trở thành triệu phú tự thân ở tuổi 32 như các bạn thấy ngày hôm nay. 

T: Với tuyệt kĩ này, việc “lợm” 2% mỗi ngày là điều hết sức dễ dàng, ngay cả các bà ngoại không biết gì về thị trường vẫn có thể làm được.

T: Các bạn ở đây có ai biết đến Warren buffett? :cool:

Chị A: Phải ông gì nổi tiếng bán gà rán bên Mỹ không ạ?

Chị H: Sai rồi bà ơi, ổng là thần bài bên Pháp, tui đọc báo 3 lần rồi nên biết. :D

T: Các bạn đều sai bét! Nhưng không sao, hãy gõ “Tuyệt vời” đi ạ!

Thanh niên Grab: Tuyệt vời!

Chị H: Tuyệt vời!

Chị A: Tuyệt vời!

Anh F: Tuyệt vời!

Anh Quảng: (Seen) 

T: Tôi thấy anh Quảng nãy giờ khá im lặng nhỉ! Nhưng không sao, các bạn đều là những con người rất rất “tuyệt vời”!

T: Warren buffett là nhà đầu tư thành công nhất tại Hoa Kỳ. Vào năm xxx đã được Kênh Mương 15 xếp vào top 2 những người giàu nhất thế giới chỉ đứng sau Bill Gates.

Mọi người đồng loạt há hốc mồm: Wow!

T: Rất tiếc, ông ta phải mất rất nhiều năm tháng mới trở nên giàu có như thế. Thật đáng thương cho ông ta vì ông ta không biết được tuyệt kỹ BÌNH QUÂN GIÁ này.

T: Mọi người biết không, phải mất rất nhiều năm mà ông ta chỉ lãi có 10% trên tổng số vốn, trong khi chúng ta lãi 2% mỗi ngày. Sau đây tôi sẽ show cho các bạn thấy con số 2% tuy nhỏ nhoi này nhưng lại lợi hại như thế nào.

Đêm ấy Thomas Tèo đã show lên màn hình một bảng thống kế Excel với nội dung rất kinh khủng, khiến cho không một ai có thể tài nào ngủ được!

Thật khủng khiếp, chỉ chưa đầy 3 năm với 2% LÃI SUẤT KÉP này bất cứ ai cũng có thể trở thành triệu phú!

👉👉 Câu chuyện ba chàng thanh niên về Việt Nam làm giàu! (hồi 8-15)

Bình luận

Loading Facebook Comments ...

Add Comment