“Người yêu cũ” của các bác giờ ra sao? – VOZ chuyện trò linh tinh

“Đố ai nằm võng không đưa
Đố ai gặp lại người xưa không nhìn”
 
AI nghĩ ra câu thơ ca này cũng thánh nhỉ.
Chiều Sài Gòn oi bức, đang cố nằm kiếm giấc ngủ trên cái võng thì đt rung lên eo éo. Đá con mèo phát cầm đt lên. Hiện tên thằng H cò, bạn chung phòng Kí túc xá ngày xưa mới bắt liên lạc được lại nhờ FB. 
"Người yêu cũ" của các bác giờ ra sao? - VOZ chuyện trò linh tinh
“Người yêu cũ” của các bác giờ ra sao
-Alô, gọi tao có gì vậy?
– N hả? Gọi điện chúc mừng con Ng chưa? – mẹ, giọng nó phấn khởi như trúng lô
– Ng nào? Mừng gì?
– Thì con Ng “người yêu cũ, mối tính đầu” của mày đó. Nó sinh con trai rồi kìa.
– Đá con mèo, tao đang ngủ, ko rảnh.
Ngắt cuộc gọi xong thở dài rồi lại nghĩ…nghĩ đến câu ca ở trên đầu bài ấy
 
Cái kỉ niệm 11 năm về trước lại ùa về.
Ngày ấy em là dân SG nhưng ở ké KTX vì khi đó từ nhà ra Q9 học là 25km, đi về xe bus mỗi ngày hay chạy xe máy 3 năm cũng ko ổn nên nhà cho ở KTX luôn cho nó khỏe, tuần về nhà 1 lần.
Tuổi trẻ ham vui nghe KTX sướng nhắm cơ, thấy mình có vẻ hơn hẳn đám bạn cấp 3 đang học Trung cấp hay chờ năm sau thi ĐH lại.
 
Ngày ấy nó khác rất xa bây giờ, như cái máy Sony Walkman giờ cho ve chai nó đập vào mặt nhưng ngày ấy với SV ở KTX là cả 1 gia tài. ĐT liên lạc về gia đình xin tiền trợ cấp (thường là hết do theo AC-MU…) còn phải chạy ra ngoài gọi ĐT bốt, mà nghĩ lại cái đồng hồ của vc già nhà đó đúng mất dạy. gọi 45s nó nhảy thành 1p.
Thôi lan man quá vào phần chính cái. DO đặc thù KTX nam nữ phòng gần nhau nên em quen đc 1 em quê LĐ. Cao ko quá 1m50 nhưng dân gốc HN di cư. Da, dáng, vòng 1-3 coi như là “chuân cả trển”. Ngày ấy mất đời trai với em này (phá cửa mấy phòng KTX bỏ hoang vô xếp hình, bà mẹ nó, nghĩ lại còn bực vì muỗi. Em này ko đc cái gì chỉ đc cái z. Nước nôi ôi xả lũ…V1 thì ôi thôi là…nahc81 lại mà còn… Haizzz, ngày ấy trai tơ nên mỗi hiệp em làm hết 30p, bao gồm 29p30s khởi đội, lên lên leo xuống hết 10s còn cắm sào khuấy nước đc 20s thì phọt cmnr Bác nào lần đầu mất đời trai sẽ hiểu cái cảm giác này Cộng thêm cái cảm giác lén lút, ko ba con sâu, ko thuốc hàng tháng hay thuốc tức thì (SV mà, ra hiệu thuốc tây mua mấy cái đấy còn éo dám, giờ thì ai gửi mấy chục lô em thầu hết…Ôi cái ngày xưa ấy).
 
Em nào là con của Chủ tịch huyện (giờ lên làm Bí thư rồi). Ngày ấy 2 đứa thề sông hẹn núi sẽ thành vợ chồng. Nhưng với điều kiện là em phải về LĐ ở rể. Bố vẹo tương lai sẽ là người đỡ cho em tất cả trên con đường “quan lộ”. Nhưng em ngu si (ngày ấy đâu có suy nghĩ như bây giờ) ko đồng ý ra mặt lý do là “N là con trai 1, làm thế coi sao đc…”. Thế rồi trong suy nghĩ của em ấy có ngã rẻ. Lần về quê ăn Tết đó em ấy cho em “tạch văn bạch” luôn, dù trước nghỉ Tết vẫn móc gạch, đá núm bình thường. Em nghĩ mãi ko biết có phải do vụ 30s ko hay do khoảng cách địa lý
 
Làm lơ nhau đến khi ra trường. Rồi thì mất liên lạc….do ĐTDĐ ngày ấy với SV còn là thứ xa xỉ (như cái đập đá 3210 sánh ngang giá Vertu bây giờ vậy).
Rồi 1 cách éo tình cờ là em mò ra đc cái group trường, lớp cũ và mò ra FB của em ý.
Em ý đã có 1 con gái, theo thông báo từ thằng bạn là sinh đứa thứ 2, con trai (mong là em nó éo đặt tên thằng ku giống tên emnhư từng hẹn ước: “Sau này nếu có con trai Ng sẽ đặt tên giống N”).
Gia cảnh em ấy thì cũng toành toàng thôi. Lấy chồng hơi già hơn em ý 1 chút (> tầm 10t), nhà 2 tấm ngang 5m dài 25m )chưa kể sân vườn). COn mẹc đời 200x giữa nhà. Haizzz.
 

Bình luận

Loading Facebook Comments ...

Add Comment