Cô đơn giữa dòng người…

Ngày em đến, anh mỉm cười
Chỉ là bỗng dưng em thấy cô đơn
Giữa phố xá thênh thang đông như hội
Dòng người ấy vẫn bước qua rất vội…
Một nửa cuộc đời ta để lại nơi đâu?

Ngày em đi, anh vẫn cười
Chỉ là cách cười của anh không còn như trước
Vì ngày em bước đã làm trầy xước trái tim anh
Hứa với anh rằng em sẽ hạnh phúc nhé.

Cô đơn giữa dòng người...
Cô đơn giữa dòng người…
Cô đơn giữa dòng người...
Nhớ nhé!

Bình luận

Loading Facebook Comments ...

Add Comment